Trải qua những giai đoạn đầy biến động, võ
Bình Định – một trong những cái nôi của võ thuật cổ
truyền Việt Nam vẫn như mạch ngầm âm thầm chảy. Trong
dòng trầm tích ấy, đến nay những bài thảo cổ vẫn được
lớp hậu sinh lưu giữ, truyền dạy như vật báu của quê
hương đất võ…
Trời Bình Định cuối năm trở lạnh. Bên tách trà, giọng
nói của võ sư Nguyễn Đông Hải trở nên hào sảng khi nghe
chúng tôi hỏi về bài thảo Lôi long đao. “Hiếm có bài đại
đao nào uyển ảo, tinh thâm như Lôi long đao. Ngọn đao hư
thực, sấm sét và mềm mại, chỉ có thể gọi bằng báu vật…”.
Tâm không tịnh, công phu chỉ là… công cốc
Theo võ sư Đông Hải, bài thảo Lôi long đao do đô đốc Võ
Văn Dũng nghiên cứu chiêu pháp rồi soạn ra vào mùa thu
năm 1768 tại huyện Tây Sơn, Bình Định.
Sách “Tây Sơn liệt quang chi binh pháp” ghi lại, đô đốc
Võ Văn Dũng xuất thân trong một gia đình khá giả. Thuở
nhỏ, ông thường được cha mẹ mời các thầy võ về dạy, đến
tuổi đôi mươi thì đã tinh thông võ nghệ. Gia đình có
truyền thống nghề buôn nên Võ Văn Dũng cũng theo cha bôn
tẩu khắp nơi, có dịp giao lưu với nhiều anh hùng hào
kiệt bấy giờ. Càng lớn Võ Văn Dũng càng chứng kiến cảnh
quan lại khắp nơi nhiễu nhương, hà hiếp dân lành. Ông
tập hợp hào kiệt, luyện binh rồi tìm đến Nguyễn Nhạc xin
tụ nghĩa. Chứng kiến đường đại đao sắc ngọt của Võ Văn
Dũng, Nguyễn Nhạc phong ông làm đô đốc.
Một hôm, đất Bình Định xôn xao bởi sự kiện một cao thủ
võ thuật Trung Hoa ngày ngày ra chợ gồng mình, thách
thức người khác dùng đao chém vào người. Võ công của
người này kỳ diệu tới mức đao kiếm đâm chém vào người
không hề hấn gì. Hơn nữa, y cứ ngông nghênh sự vi diệu
của võ thuật phương Bắc, chê bai võ thuật Việt Nam. Biết
Nguyễn Nhạc muốn trừ khử hắn nên Võ Văn Dũng xin thực
hiện nhiệm vụ.
Võ Văn Dũng tới gặp rồi hỏi tên cao thủ kia rằng công
phu mình đồng da sắt ắt tâm phải tịnh, liệu có thể làm
một thí nghiệm không. Không chần chừ, cao thủ kia nói
ngay: “Lòng như tro lạnh!”. Võ Văn Dũng sai đám thảo
khấu, đĩ thõa làm chuyện phòng the ngay trước mặt hắn.
Ban đầu người này còn mở mắt cười tươi, lát sau đột
nhiên mắt hắn nhắm lại. Nhân lúc ấy, Võ Văn Dũng lia một
đường đao lấy gọn đầu hắn.
Câu chuyện trên là một giai thoại nhưng cho thấy rằng Võ
Văn Dũng đã rất có lý khi suy luận tâm bất định thì
không thể kháng cự hay thi triển chiêu thức. Đó là quy
tắc của đỉnh cao võ học.
Bài đao khiếp vía kẻ thù
Đất Tây Sơn địa hình hiểm trở, núi non trùng điệp. Tương
truyền, để đường Lôi long đao được nhu nhuyễn, Võ Văn
Dũng thường tới thạch đồ ở Hầm Hô để ngày đêm luyện tập
(di tích này hiện vẫn còn ở Tây Sơn, Bình Định). Những
thớ đá trơn trượt, rêu phong là điều kiện tốt để ông
luyện tấn nhẹ nhàng nhưng vững chãi. Đó cũng là thứ
triết lý uyển ảo của võ học Bình Định: Công nhẹ như lá,
thủ vững như đá…
Theo võ sư Đông Hải, đại đao là loại binh khí mà chỉ có
võ tướng tinh thông võ thuật mới dùng. Bởi lẽ đại đao
dài, nặng, vừa là loại binh khí lợi hại, vừa thể hiện
chất uy dũng của người dùng nó. Võ sư kể rằng bài Lôi
long đao được tìm thấy trong cuốn “Tây Sơn danh tướng bí
kiếp mộ hồn thao” của Nguyễn Trung Như, một danh tướng
nhà Tây Sơn, chép lại. Trải qua nhiều thế kỷ, cuốn cổ
thư võ học này được lưu giữ tại chùa Lộc Sơn, huyện An
Nhơn (Bình Định), hiện do ông giữ và dịch lại. Năm 1984,
ông được cố thượng tọa Thích Tịnh Quang truyền dạy, sau
đó ông đã dạy lại cho học trò xuất sắc nhất của mình là
võ sư Trần Duy Linh. Và cũng chính bài đao này đã mang
lại cho võ sư Trần Duy Linh huy chương vàng giải võ cổ
truyền toàn quốc vào những năm sau đó.
Bài đại đao gồm 66 thức với chỉ tám câu thiệu nhưng đã
chuyển tải hết tinh thần sức mạnh và sự linh hoạt của
bài võ. Bài võ có lúc rào rạt thị oai đối phương như
“Bắc sát kình phong, Nam lôi thanh thế”, có khi ảo diệu
khiến đối phương trở tay không kịp với chiêu thức “Thần
đao đoạn kiếm, Kiếm đoạn thương thần”. Võ sư Đông Hải
giải thích, trong chiến đấu, ngọn kiếm, đường thương rất
linh hoạt. Hai loại binh khí này có lúc theo đường thẳng
của binh khí đối phương mà xuyên vào, lúc khác lại di
chuyển nhiều hướng khác nhau để tấn công. Tuy nhiên,
chiêu thức của Lôi long đao là chế ngự ngay từ đôi tay
của người dùng thương, kiếm. Nói cách khác là người dụng
đao không dùng lưỡi đao để chế ngự mũi kiếm, đường
thương mà sẽ trảm phạt đôi tay của người cầm thương,
kiếm. Ngoài ra, công phu của Lôi long đao nhiều lúc còn
mượn sức đối phương để giết chết đối phương một cách
nhanh chóng. Đó là những động tác chém dụ để tạo điều
kiện cho đối thủ gạt đỡ rồi nhân lúc đối thủ phản công
thì chỉ việc đẩy nhẹ đường đao về phía trước là đoạt
mạng.
Lôi long đao còn là sự vận dụng lối đánh bốn phương với
tám hướng đánh nên rất khó có cơ hội cho những loại binh
khí khác. “Binh khí thường có các hình thức gồm: đấu tức
là một đánh với một, chiến là một đánh với từ hai trở
lên. Lôi long đao ngoài việc hội tụ đao đấu, đao chiến
còn là một bài đao trận, nghĩa là một người có thể đánh
với cả đoàn quân. Tôi tin chắc rằng Võ Văn Dũng ngày xưa
từng đoạt đầu của rất nhiều kẻ thù với chiêu thức từ Lôi
long đao” - võ sư Đông Hải nói.
Võ sư Trần Duy Linh, huấn luyện viên đội võ cổ truyền
Bình Định, tâm sự: “Ngày xưa làm trai thời loạn thì dùng
đao chém càng nhiều kẻ thù càng tốt để bảo vệ đất nước.
Còn bây giờ việc dạy và học những bài thảo của tổ tiên
là cái đạo phải giữ để nền võ học quê mình không bị mai
một. Tôi không bảo thủ nên đã dạy bài Lôi long đao này
cho tất cả học trò, anh em hoạt động võ thuật của mình”.
Lôi long đao vì thế sẽ còn mãi trong lòng
đất võ.
Ngọc Chi
(Theo:
BaoPhapLuat)